Chào mừng bạn đến với anhlinhpt

"Hạnh phúc không phải là cảm giác tới đích mà là trên từng chặng đường đi."-Che Guevara

Thứ Hai, 21 tháng 9, 2009

Lại cảm xúc đi!!!


Hôm nay mưa! Trời âm u và nhiều mây! Mưa mùa đấy! Thu sắp sang!
Ngày hôm nay cảm xúc mình lại viết về Aucostic Medley. Một bài hát, một giai điệu tuyệt vời.

Anh Đặng nhả ngọc trên những phím piano hay phiêu cùng Chopin.
Còn mình thích một giai điệu như Aucostic Medley. Nó gợi đến những tháng ngày phượt trong thời tiết như ngày hôm nay. Nó gợi nhớ đến những ngày rong chơi trên những cung đường. Tiếng xe máy gầm gì và mưa gió táp vào mặt thật rát, thật cay.

Lại nói về tiếng nhạc. Tiếng nhạc hành khúc mùa. Âm hưởng phiêu bồng. Giục giã lắm chứ, thôi thúc lắm chứ, gian nguy lắm chứ! Lên rồi xuống, xuống rồi lên và kéo dài mãi... Nó như lời mời gọi của một vùng sơn cước xa xôi cùng núi non bạt ngàn và trùng điệp kéo ta đi khỏi chiếc ghế, nhảy lên xe, khoác ba lô và đi. Tôi thích vẻ đẹp hùng vĩ. Tôi cảm sự hiên ngang của trời đất.

Nhớ lúc rét mướt, anh em chung nhau ngậm điếu thuốc thật gay cấn làm sao. Những lúc xe cộ hỏng hóc vật lộn giữa trời đất giữa hoang mang vắng lặng. Người và xe như một thực thể không xa rời. Biết những lúc thế, ta lại sướng khi nhìn thấy ánh mắt người. Nụ cười trẻ con. Ngây thơ, xa lạ. Những ánh mắt như không gần gũi. Chạm nhau mới biết, chúng ta là người một nhà mà lại thấy sao mà thân thiết thế. Nhảy xổ vào bếp lửa, vồ vập hơ vội đôi tay run run chớm lạnh. Nghe mọi người kể truyện. Nghe tâm sự. Tôi còn nhớ, có nơi tôi đến, ở đó dân nghèo lắm, điện cũng chưa có. Điện thoại thì vô tác dụng vì làm gì có sóng. Ở trong căn nhà lụp xụp bé nhỏ của một xã miền núi của Hòa Bình. Dưới nền nhà là đất. Đất đấy! Chân tôi còn lụp cụp dây nhợ vì vượt qua một chặng đường núi khá xa. Lần đầu tiên đôi chân biết cảm nhận sự ướt át, nhòe nhoẹt của đất. Nhay đi nhay lại, tôi thích cái cảm giác thực đó đến khôn tả. Đôi chân chần như hôn hít vồ vập lấy nền đất lạ lẫm. Khuôn mặt người, cái nét miền sơn cước in đậm trên ánh mắt, bờ môi, và từng sợi râu lún phún. Chiếc áo Tây phương trên người anh không phải là chiếc áo dân tộc nữa. Đổi mới đấy chứ! Nghe anh nói chuyện, tôi như ăn như nuốt vì cái hay ho và tò mò. Chính xác là tò mò. Lúc đó ước gì tôi cũng được như anh. Ở đây, và sống như thế này.

Không biết tại sao? Không hiểu vì lí do gì! Tôi lại muốn đi, tôi lại thích đi. Có lẽ chỉ một lời giải thích, đó là sự trải nghiệm. Đó là sự trưởng thành và sâu sắc. Trầm tư mặc đích!


Có những lúc khi hai đứa ngồi nói chuyện. Em bảo, em muốn đi đâu đó thật xa. Em muốn đi Hàn hay Nhật. Anh bảo, anh thích đi Toronto-canada hay một vùng hẻo lánh của nước Pháp! Ừ! Ước mơ phải không em. Cả hai chúng ta. Nếu đi, anh muốn đưa em đến Mũi Né! Hoặc Đà Nẵng. Đưa em đi dạo trên những con đường nhỏ của phố cổ, của những đêm rằm đèn lồng đỏ lung linh...

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét

Powered By Blogger