Vác máy theo những con phố gần nhà. Ăn đêm.
Lang thang qua mấy con hẻm nhỏ. Mấy thằng hỏi mình cho xin tí lửa hút thuốc.
. 2h30 đặt chân đến những khu phố rộng thênh thang và vắng lặng, mọi thứ trong cái không gian chật chội của thành phố chỉ là một hoặc một vài rải rác. Đường trơn chu hay tù mù. Cái vùng đen vùng tối cứ lan tỏa một sức hấp dẫn mê hồn. Trống trải!
Đã bao lần tự hỏi. Ánh đèn đường kia sáng thật đấy? Gió về, cành lá xanh rì rào đu đưa. Tâm hồn thật nhẹ nhõm làm sao. Cứ đi, đi về phía trước. Ánh sáng. Những giờ bận rộn của ngày và những giây phút thanh thản của đêm. Ít thôi nhưng vừa đủ để sống để cảm nhận và không thấy chán.
Nào từ từ thở thật chậm thôi nhé! khe khẽ thôi, vừa đủ thôi. Tạch tạch..ù ù...pim pim...vèo...rích rích...keng keng...xào xạc...lọc xọc, lọc xọc. đủ thứ âm đấy chứ nhỉ. cái mà ta chỉ nghe trong đêm.
Nhìn lên những gia đình còn sáng đèn đêm, ánh sáng neon trắng rọi ra qua những chớp cửa hắt xuống nền đường, đôi khi còn có tiếng trẻ em khóc nhè!
Thực sự. Cảm xúc đêm buồn thật, buồn như màn đêm vậy.
Đêm là dành cho sự nghỉ ngơi! Sáng nay tí nữa dậy muộn. 7h đã học rồi. may thế!
và ko biết ở một nơi xa xôi nào đó! Người ấy sẽ sống thế nào? Thực sự màn đêm mới trả lời được phải ko? Ôi cuộc đời! Ta thích thế!


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét