Vi vu trong gió, đùa giỡn cùng mây, lang thang cùng hoài niệm. Bâng khuâng cái cảm giác hai tháng trước đây khi nhìn vào đôi mắt của một ai đó. Của một cô gái trên phố. Của một chú nhóc tinh nghịch, của một thiếu nữ xa lạ... Đôi mắt đó sáng trong bóng tối của một linh hồn u mê. Bất tỉnh? Điêu linh? Hoang dại của một thiên thần?
Chẳng phải là vậy. Mỗi một đôi mắt lại là một chứa đựng, nội tâm phong phú. Này là hờn dỗi, này là giận dữ, này là ngô nghê. Hay chỉ là thoáng qua phớt lờ. Im như tờ, yên tĩnh mịch để được nghắm thỏa thích. Khi cảm xúc còn dư dật để bay, phiêu và thỏa trí tưởng tượng. Mỗi một góc trong con người tóm lại qua đôi mắt và thần sắc cho ta thấy nét đẹp của một tâm hồn. Đôi lông mày, nét mi cong quyến rũ hay gì đó thướt tha...Thích!
Cũng thật khó nói nên lời nhưng cảm xúc đã in trong tim. Nó khắc và hằn bằng một thứ mực đặc biệt. Mực máu. Biết thế mới hiểu. Nó ra sao? Nó tại sao? Lâu và âm vang dữ dội. Nó ở đó và ở mãi mãi. Ở mãi mãi...
Vậy...Còn gì ở lại?...Còn ta ở đây...Ta là kẻ hành khất trên con đường dài...Ta là kẻ xa lạ thích đứng từ xa nhìn ánh đèn ấm áp...Như thế ta cũng thấy ấm áp...Chỉ riêng ta...
Anh đang nghe Forever-Stratovarius!
Thứ Năm, 10 tháng 12, 2009
Đăng ký:
Đăng Nhận xét (Atom)


Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét